Ngày Tận Thế Thứ 28: Tôi Từ Chối Kịch Bản

Chương 11: Chương 11

Tuỳ chỉnh đọc
Cỡ 20

【Chỉ cần Vua zombie chịu chia cho một ít sức mạnh, anh ấy có thể tiến hóa thành hàng xịn cùng loại luôn!】

【Á á á biến nhanh đi biến nhanh đi! Tôi muốn xem Nữ đế lạnh lùng x Nam phi trung khuyển, cái CP này tôi cắn cả đời cũng được!】

Tôi nhìn chằm chằm vào dòng bình luận cuối cùng, khóe miệng khẽ giật giật.

Nam phi.

Tần Mặc Nhiên mà biết được, sắc mặt chắc chắn sẽ rất đặc sắc.

Nhưng tôi không muốn làm Vua zombie gì cả.

Tôi chỉ muốn ở một mình.

Cho đến khi tôi gặp một con zombie rất nhỏ, cụt một cánh tay, đi đứng loạng choạng, luôn theo sau tôi.

Tôi dừng lại thì nó dừng lại, tôi đi thì nó đi.

Tôi ngoái lại trừng mắt nhìn nó, nó cũng nhìn tôi, trong hốc mắt trống rỗng chẳng có gì cả.

Tự dưng tôi thấy hơi buồn.

Bọn họ trước khi biến thành zombie, cũng là những con người đang sống sờ sờ mà… Bọn họ cũng đâu muốn thế này.

Sau đó tôi không đuổi chúng đi nữa.

Chúng muốn theo thì cứ theo, dù sao, tôi cũng chẳng biết đi đâu.

20

Thời gian giữa đống điêu tàn trở nên thật mỏng manh.

Tôi không biết đã trôi qua bao lâu, vài tháng, vài năm, hay lâu hơn thế nữa.

Dọc đường đi, tôi dẫn theo bầy zombie không ngừng lang thang.

Zombie không cần ăn uống, cũng chẳng cần nghỉ ngơi, chỉ là mỗi khi ngửi thấy hơi thở của người sống, khao khát khát máu trong xương tủy lại trỗi dậy không kìm nén được.

Việc duy nhất tôi có thể làm, là dẫn chúng tránh xa những nơi tụ tập người sống, càng xa càng tốt.

Không nhớ từ khi nào, tôi rất ít khi nhớ đến Tần Mặc Nhiên.

Tôi không buồn bã quá lâu.

Chỉ cảm thấy, mọi thứ trong quá khứ, đều cách tôi ngày càng xa.

Hoàng hôn hôm nay, tôi đứng trên một cây cầu vượt bỏ hoang, nhìn xuống bầy xác sống đông nghịt bên dưới.

Từ xa bỗng vẳng lại tiếng động cơ gầm rú lâu ngày không nghe thấy.

Hai ba chiếc xe địa hình đã qua cải tạo lao ra từ đống đổ nát, trong xe có vài người, ai nấy đều nai nịt súng ống.

Bọn họ cũng phát hiện ra chúng tôi, phanh gấp cách đó cả trăm mét.

Tôi nhận ra một trong số những chiếc xe đó.

Chính là chiếc xe Tần Mặc Nhiên từng chở tôi đến khu tị nạn.

Giây tiếp theo, cửa xe ghế phụ bị đẩy ra, một bóng người nhảy xuống.

Là Tần Mặc Nhiên.

Anh gầy đi rất nhiều.

Gò má nhô cao, cằm nhọn hoắt, quầng mắt thâm quầng.

Trên quần áo có vài vết máu, không rõ là của zombie hay của chính anh.

Tôi nhìn về phía anh.

Anh không giơ súng, chỉ lẳng lặng đứng cạnh xe, ngửa đầu nhìn tôi đăm đăm.

Cách một khoảng cách rất xa, tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh.

Tôi giơ tay lên.

Bầy zombie phía sau đồng loạt ngẩng đầu, từ trong cổ họng bật ra những tiếng gầm gừ.

“Bắn đi!” Có người hét lên.

Tiếng súng nổ rát tai, hàng chục con zombie hàng đầu gục ngã, nhưng chẳng thấm tháp vào đâu, chênh lệch số lượng quá lớn, bầy xác sống vẫn tràn tới như sóng cuộn.

Đám zombie quanh tôi cũng bắt đầu bồn chồn.

Đám người kia sợ hãi rồi, thi nhau nổ máy xe, tiếng động cơ rít lên chói tai.

“Tần Mặc Nhiên! Lên xe mau!”

Một người thò đầu ra ngoài cửa sổ gọi anh.

Tôi nhận ra người đó, là Tô Dịch Thần.

Nhưng Tần Mặc Nhiên không nhúc nhích.

Có con zombie lao tới, anh bắn hạ một phát.

Đôi mắt anh vẫn khóa chặt lấy tôi, rồi sải bước, từng bước, tiến về phía tôi.

21

Bình luận loạn cào cào:

【Nam chính bị điên à!!! Nhất quyết phải giết nữ phụ cho bằng được sao?】

【Khoan đã, tôi chợt nhớ ra rồi! Trong truyện Vua zombie mạnh cỡ đó, cuối cùng sao lại bị nam chính giết đơn độc vậy? Đừng nói là nữ phụ vẫn còn tình cảm với anh ta nên cố tình nương tay nhé?】

【Vậy ra mọi tình tiết đều đi theo cốt truyện nguyên tác… Nghĩa là kết cục nữ phụ vẫn phải chịu nhát dao của nam chính?】

【Biên kịch không có trái tim, tôi phải gửi dao cạo cho tác giả! Cái kết dở hơi gì thế này!!!】