Mật Mã Trong Ánh Đèn Nhà

Chương 10

Tuỳ chỉnh đọc
Cỡ 20

“Hắn đến rồi! Cháu bảo vệ chồng cháu đi, để chú đối phó hắn.”

Tôi đẩy chồng vào lại phòng ngủ, bảo anh khóa chặt cửa, rồi nắm chặt gậy bóng chày đi theo Mộ Dịch Thần ra phòng khách.

Cửa sổ phòng khách thủng một lỗ lớn. Một gã đàn ông mặc áo khoác đen đang đứng sừng sững giữa phòng. Mặt hắn đeo khẩu trang, chỉ để lộ đôi mắt âm u tàn độc. Chính là Mộ Cảnh Du.

Nhìn thấy chúng tôi, hắn cười gằn một tiếng, thò tay ra sau lưng rút một con dao bấm, xoay tít trong tay.

“Không ngờ tụi mày cũng cảnh giác gớm. Tao vốn định cho tụi mày một sự bất ngờ.”

Mộ Dịch Thần tiến lên một bước, che chắn cho tôi.

“Mộ Cảnh Du, mày đã bị bao vây rồi! Buông vũ khí đầu hàng đi, còn mong được khoan hồng.”

Mộ Cảnh Du cười càng ngạo mạn hơn, đôi mắt chòng chọc nhìn tôi như rắn độc.

“Đầu hàng? Anh em của tao đều bị tụi mày tống vào tù hết rồi, tao đầu hàng cái nỗi gì? Hôm nay tao phải giết con khốn này để báo thù cho anh em!”

Nói xong, hắn vung dao lao thẳng về phía tôi. Mộ Dịch Thần lập tức nghênh chiến, vung gậy ba khúc đập mạnh vào cổ tay hắn.

Mộ Cảnh Du nghiêng mình né đòn, tay kia đấm thẳng vào mặt Mộ Dịch Thần. Hai người lao vào đánh nhau ác liệt.

Tôi cầm gậy bóng chày đứng bên ngoài, muốn xông vào giúp nhưng lại sợ đánh nhầm Mộ Dịch Thần, chỉ đành rình rập tìm sơ hở.

Võ công của Mộ Cảnh Du rất giỏi, Mộ Dịch Thần dần rơi vào thế hạ phong, trên cánh tay còn bị rạch một nhát, máu tuôn xối xả.

Tôi nóng nảy tột cùng, nhân lúc Mộ Cảnh Du đang dồn sự chú ý vào Mộ Dịch Thần, tôi giơ cao gậy đập cực mạnh vào lưng hắn.

Hắn kêu rên một tiếng vì đau, quay phắt lại trừng mắt nhìn tôi căm thù, vung dao đâm tới.

Tôi không kịp né, đành giơ cánh tay lên đỡ. Lưỡi dao rạch một đường dài trên tay tôi, cơn đau thấu xương ập tới.

Ngay khi hắn định đâm nhát thứ hai, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân rầm rập. Cảnh sát Tống dẫn theo một đội cảnh sát xông vào.

Sắc mặt Mộ Cảnh Du đại biến, xoay người định nhảy cửa sổ bỏ trốn, nhưng bị Mộ Dịch Thần tóm chặt lấy chân, ngã nhào xuống sàn.

Các chiến sĩ cảnh sát lập tức ập tới, đè chặt hắn xuống và còng tay lại.

Cảnh sát Tống đi tới, nhìn vết thương của tôi và Mộ Dịch Thần, nhíu mày.

“Hai người không sao chứ? Mau gọi xe cấp cứu đưa đến bệnh viện.”

Tôi lắc đầu. Vết thương không sâu lắm, chỉ chảy chút máu, không sao cả.

Mộ Dịch Thần cũng xua tay bảo mình ổn.

Khi bị áp giải đi ngang qua tôi, Mộ Cảnh Du đột nhiên quay đầu lại, nở nụ cười nham hiểm rợn người.

“Mày đừng vội đắc ý. Cho dù tao có đi tù, cũng thiếu gì người tìm mày tính sổ.”

Tim tôi đập hẫng một nhịp. Vừa định hỏi hắn có ý gì thì hắn đã bị giải đi.

Cảnh sát Tống vỗ vai tôi.

“Cô đừng nghe hắn dọa dẫm. Toàn bộ băng đảng đã bị triệt phá, không ai đến gây rắc rối cho gia đình cô nữa đâu.”

Tôi gật đầu, không nói thêm, nhưng trong lòng cứ cấn cá một nỗi bất an.

Con người Mộ Cảnh Du chưa bao giờ buông lời nói suông. Nếu hắn đã nói vậy, chắc chắn hắn còn chừa lại chiêu sau.

Xe cứu thương đến rất nhanh. Tôi và Mộ Dịch Thần được đưa đến bệnh viện xử lý vết thương. Chồng tôi luôn túc trực bên cạnh, sợ hãi đến mức nước mắt cứ rơi lã chã.

Tôi nắm tay anh, mỉm cười an ủi.

“Không sao đâu anh, chỉ là vết thương nhỏ thôi, vài ngày là khỏi.”

Xử lý vết thương xong, chúng tôi về đến nhà thì trời đã sáng.

Cửa sổ bị vỡ đã được cảnh sát hỗ trợ bịt kín lại, đống bừa bộn trong nhà cũng được dọn dẹp hòm hòm.

Vừa bước đến cửa, tôi chợt thấy một phong bì nhét ở khe cửa. Tôi nhặt lên mở ra, bên trong chỉ có một tờ giấy, viết một dòng chữ: *Đồ mày đã lấy, thứ không nên lấy thì sớm muộn cũng phải trả lại.*

Dòng chữ viết bằng mực đỏ, thoạt nhìn vô cùng chói mắt.

**15**

Bàn tay đang cầm tờ giấy của tôi siết chặt lại. Tôi nhanh chóng vo tròn mảnh giấy, nhét tọt vào túi áo.

Chồng tôi không để ý đến hành động của tôi, vẫn còn đang lải nhải dặn dò sau này ra đường phải cẩn thận.

Tôi cười vâng dạ, quyết định giấu nhẹm tờ giấy đi, không muốn anh lại phải lo lắng sợ hãi thêm.

Vào nhà, tôi lấy cớ vào nhà vệ sinh, mở tờ giấy ra xem lại một lần nữa. Nét chữ rất nguệch ngoạc, không thể nhận ra là của ai.

Mộ Cảnh Du rõ ràng đã bị bắt rồi, vậy tờ giấy này là ai nhét vào?

Chẳng lẽ đúng như lời hắn nói, băng đảng này vẫn còn cá lọt lưới?

Càng nghĩ tôi càng thấy bất an, bèn lấy điện thoại gọi cho cảnh sát Tống, kể cho anh nghe về tờ giấy.

Nghe xong, cảnh sát Tống im lặng một lát.

“Cô đừng hoảng. Chúng tôi sẽ thẩm vấn Mộ Cảnh Du kỹ hơn, xem còn sót tên đồng phạm nào không. Sắp tới chúng tôi sẽ tăng cường lực lượng tuần tra quanh nhà cô, cô cũng phải chú ý an toàn đấy.”

Tôi cảm ơn rồi cúp máy, nhưng lòng vẫn nặng trĩu.

Vài ngày sau đó, sóng yên biển lặng, không xảy ra chuyện gì kỳ lạ nữa. Cảnh sát ngày nào cũng tuần tra trong khu, Mộ Dịch Thần cũng thỉnh thoảng ghé qua xem chúng tôi.

Tôi tự nhủ chắc Mộ Cảnh Du chỉ dọa dẫm thôi, hòn đá tảng trong lòng cũng dần buông xuống.

Chiều hôm đó, chồng tôi bảo muốn đi siêu thị mua ít thức ăn, nói tôi đang bị thương cần phải bồi bổ.

Tôi không yên tâm để anh đi một mình nên đi cùng.