Tôi “ừ” một tiếng, nhận lấy cốc nước uống một hơi cạn sạch, tâm trạng dần bình tĩnh lại.
Lúc này tôi mới chú ý thấy nhà em gái mình có thêm vài món đồ của đàn ông.
Trên sô pha còn vứt bừa bãi một chiếc thắt lưng da nam, trông có vẻ hơi quen mắt.
An Nhiên đỏ mặt bước tới, giấu món đồ ra sau lưng.
Tôi nửa đùa nửa thật: “An Nhiên có bạn trai rồi à? Vậy chị ở đây có làm phiền hai đứa không?”
Con bé bế đứa bé, vẻ mặt ngượng ngùng:
“Cũng mới quen dạo gần đây thôi. Chị, chị đừng trêu em nữa, đàn ông sao quan trọng bằng chị gái được.”
Bị tôi nhìn đến mức ngại ngùng, con bé hắng giọng:
“Chị, sắc mặt chị khó coi lắm, mau vào nghỉ ngơi đi, Phó Uyển Thanh cứ để em lo.”
Tôi day day trán, gật đầu.
Đến nước này, vẫn là người thân của mình đáng tin cậy nhất.
Hạ An Nhiên là em họ tôi, ở thành phố này, hai chị em tôi nương tựa vào nhau.
Con bé đối xử với tôi rất tốt, với con tôi lại càng tốt hơn, có vài lần còn đùa bảo muốn nhận làm mẹ nuôi.
Nhưng từ trước đến nay, con bé không thích Tiêu Mặc Nhiên cho lắm.
Nói là nhìn không thuận mắt.
Ban đầu tôi còn tưởng hai người không hợp tính nhau.
Bây giờ xem ra, An Nhiên mới là người có tầm nhìn xa.
Ở đây, tôi rũ bỏ mọi sự phòng bị.
Tiêu Mặc Nhiên không biết nhà An Nhiên ở đâu, nơi này rất an toàn.
Đứa bé ngủ ngoan trong vòng tay dì.
Trước khi vào phòng ngủ phụ, tôi đi một vòng quanh nhà em gái.
Bạn trai của con bé có vẻ thường xuyên đến đây, gu thẩm mỹ cũng giống hệt Tiêu Mặc Nhiên.
Đâu đâu cũng có những thiết bị công nghệ.
Tôi thở dài, chỉ mong con bé gặp được người tốt, đừng đi vào vết xe đổ của tôi.
Tôi bước vào phòng ngủ phụ, không biết có phải do quá mệt hay không mà cả người cứ lâng lâng, ngả đầu xuống giường là buồn ngủ díp mắt lại.
Đúng lúc đó, tôi nghe thấy tiếng An Nhiên nói chuyện.
Tôi cố chống cự định ngồi dậy trả lời, thì nghe thấy tiếng mở khóa cửa.
Tiếng bước chân của không chỉ một người.
Căn phòng yên tĩnh đến mức một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe rõ mồn một.
Giọng của An Nhiên vô cùng nịnh nọt: “Anh Mặc Nhiên, chị ta đã uống cốc nước pha thuốc em đưa rồi, sáng mai tỉnh dậy sẽ chẳng nhớ gì đâu.”
Toàn thân tôi lạnh ngắt, chợt nhận ra ý tứ trong câu nói của Hạ An Nhiên.
Giây tiếp theo, cánh cửa “rầm” một tiếng bị đẩy ra.
Ánh mắt Tiêu Mặc Nhiên lạnh lùng, phía sau anh ta là vài gã đàn ông, một trong số đó chính là gã giao quần áo lúc sáng!
Bọn chúng bụng phệ, nở nụ cười để lộ hàm răng vàng khè.
Đồng tử tôi giãn to, cơ thể không kiềm chế được mà run rẩy, toàn bộ sức lực trên người như bị rút cạn.
Giọng Tiêu Mặc Nhiên mang đầy vẻ bỡn cợt, giống hệt một con ác quỷ: “Từng người một lên? Hay là tất cả cùng vào?”
Bọn chúng thở hồng hộc, không thể chờ đợi được nữa mà nhào về phía tôi.
Đợi đến khi tôi phản ứng lại thì mọi chuyện đã quá muộn rồi…
【CHƯƠNG 2】
5.
Bàn tay của mấy gã đó không an phận mà thò vào quần áo tôi.
Hạ An Nhiên nép vào lòng Tiêu Mặc Nhiên.
“Anh Mặc Nhiên…”
Tôi liều mạng mở mắt ra, dùng chút sức lực cuối cùng gào thét vào mặt bọn chúng: “Cút ngay cho tao!”
Tôi đột ngột ngồi bật dậy. Tiêu Mặc Nhiên sững sờ, hoảng hốt nhìn tôi.
Trái tim tôi rỉ máu, ánh mắt tóe lửa, tôi thê lương chất vấn họ:
“Tiêu Mặc Nhiên! Hạ An Nhiên! Hai người có còn là con người không?!”
Hạ An Nhiên và Tiêu Mặc Nhiên trao đổi ánh mắt, không thể tin nổi: “Sao lại thế này, rõ ràng em nhớ là đã cho chị ta liều thuốc rất mạnh mà…”
Mấy gã đàn ông nghe vậy lại càng hăng máu, gấp gáp nhào tới.
Tôi như phát điên, cắn mạnh một miếng rõ to vào tay anh ta.
Mùi máu tanh tưởi lập tức tràn ngập trong khoang miệng.
Anh ta hét thảm một tiếng, giơ tay định đánh tôi, Tiêu Mặc Nhiên vội vàng chạy tới cản lại.