Anh ta bước lên một bước, định nắm tay tôi, nhưng bị Tống Cảnh Du đẩy mạnh ra.
“Uyển Thanh, thật ra anh yêu em, thực sự yêu em. Nếu anh sớm biết em sẽ thực sự rời bỏ anh, sớm biết em sẽ gả cho Tống Cảnh Du, anh tuyệt đối sẽ không đối xử với em như thế, tuyệt đối không để Tô Nhược Hy làm tổn thương em.”
Xung quanh đã có không ít người qua đường vây quanh, chỉ trỏ về phía chúng tôi. Nhưng Lục Tư Hàn không hề bận tâm, rũ bỏ mọi kiêu hãnh và thể diện.
“Uyển Thanh, cho anh một cơ hội nữa đi, chúng ta làm lại từ đầu. Anh nhất định sẽ sửa đổi, nhất định không làm em tổn thương nữa, cầu xin em.”
Trong lòng tôi không hề có một gợn sóng nào.
“Cút đi.”
“Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa, giữa chúng ta, từ đầu chí cuối đã không còn khả năng bắt đầu lại.”
Trong ánh mắt Lục Tư Hàn chứa đầy vẻ khó tin, anh ta lắc đầu:
“Không, Uyển Thanh, em không thể đối xử với anh như vậy, anh biết lỗi rồi, anh thực sự biết lỗi rồi…”
Anh ta không bỏ cuộc, lao mạnh tới, vươn tay định sờ vào mặt tôi. Tống Cảnh Du nhanh tay lẹ mắt, tóm chặt lấy cổ tay anh ta, vặn mạnh, Lục Tư Hàn đau đớn kêu thảm một tiếng, sắc mặt nháy mắt trắng bệch.
“Lục Tư Hàn, anh muốn chết à!”
Ánh mắt Tống Cảnh Du rực lửa giận, giơ tay đấm thẳng vào mặt Lục Tư Hàn một cú thật mạnh.
Lục Tư Hàn bị đánh lảo đảo ngã gục xuống đất, khóe miệng rỉ máu, nhưng vẫn chưa chịu từ bỏ.
“Uyển Thanh, anh thực sự yêu em, cho anh thêm một cơ hội nữa…”
Tôi bước đến trước mặt anh ta, từ trên cao nhìn xuống.
“Lục Tư Hàn, anh căn bản không hiểu tình yêu là gì.”
“Thứ mà anh gọi là tình yêu, là hết lần này đến lần khác gây tổn thương, là những lần ban ơn, là những việc anh coi là lẽ đương nhiên.”
“Anh lấy sự thỏa hiệp nhún nhường của tôi, coi như tôi không thể sống thiếu anh; lấy sự bao dung nhượng bộ của tôi, coi như tôi đáng phải chịu ấm ức.”
Tôi quay sang nhìn Tống Cảnh Du đang đứng cạnh, anh buông cổ tay Lục Tư Hàn ra, bước đến bên tôi.
“Tình yêu thực sự, là như Tống Cảnh Du đây này.”
“Lúc tôi bị ủy khuất, sẽ lập tức đứng ra bảo vệ tôi.”
“Lúc tôi bị bôi nhọ, sẽ dốc hết sức để thanh minh cho tôi.”
“Lúc tôi buồn bã, sẽ kề cạnh, chiều chuộng tôi, không để tôi chịu bất cứ tổn thương nào.”
“Còn anh, từ trước tới nay anh chỉ yêu mỗi bản thân anh, yêu cái cảm giác được kiểm soát tôi, anh căn bản không hề yêu tôi.”
Nói xong, tôi không thèm nhìn anh ta thêm một lần nào nữa, khoác tay Tống Cảnh Du rời đi.
Phía sau lưng, tiếng khóc của Lục Tư Hàn yếu ớt dần, mang theo sự ân hận và tuyệt vọng vô tận.
Tôi không ngoảnh đầu lại, cho dù biết khoảnh khắc này anh ta suy sụp thế nào, chật vật ra sao, thì tận sâu trong lòng tôi cũng không gợn lên một gợn sóng nào.
9
Khoác tay Tống Cảnh Du bước vào cửa nhà. Sợi dây thần kinh căng chặt suốt thời gian qua hoàn toàn được thả lỏng.
Tôi quay người lại, nhìn Tống Cảnh Du, vẫn không nhịn được mà hỏi ra thắc mắc chôn giấu trong lòng:
“Tống Cảnh Du, sao anh lại đối xử tốt với em như vậy?”
Tống Cảnh Du nhìn tôi, đáy mắt chan chứa sự dịu dàng.
“Bởi vì, anh đã thích em từ rất lâu rồi, lâu đến mức em còn không biết. Thứ tình cảm này, đã bắt đầu từ hồi đại học cơ.”
Tôi sững sờ, khó tin nhìn anh.
“Đại học á? Nhưng hồi đại học chúng ta căn bản đâu có quen nhau, em chưa từng gặp anh.”
Tống Cảnh Du mỉm cười, chầm chậm kể lại những quá khứ từng bị tôi vô tình lãng quên.
“Chúng ta học cùng trường, anh trên em một khóa, anh học khoa Kinh tế quản lý, còn em ở khoa Văn.”
“Lần đầu tiên anh chú ý đến em, là ở thư viện trường. Đó là một buổi chiều cuối thu, em mặc một chiếc áo len mỏng màu be, buộc tóc đuôi ngựa thấp, ngồi im lặng đọc sách ở vị trí gần cửa sổ, ánh nắng chiếu lên khuôn mặt em, đến những sợi tóc tơ cũng ánh lên dưới nắng.”