Chu Trường Uyên căn bản không nghe lọt lời ta nói, lạnh giọng quát: “Nàng đã ăn mặc như thế này rồi, không gả cho ta thì còn muốn gả cho ai?”
“Cả kinh thành có ai thèm nhận một đứa con gái mổ heo thấp hèn như nàng!”
Tô Uyển Nghi trong kiệu hoa phía sau nũng nịu thúc giục: “Tống Tử Khiêm, giờ lành sắp đến rồi.”
“Chúng ta đi thôi.”
Chu Trường Uyên đáp một tiếng, lạnh lùng liếc ta: “Người đâu, lột áo cưới trên người nàng ta xuống!”
Ta không dám tin mà trợn to mắt: “Chu Trường Uyên!”
“Ta là ân nhân cứu mạng của ngươi, ngươi đối xử với ta như vậy sao!”
Nếu ta thật sự xuất giá trong bộ dạng áo quần xộc xệch như thế này, sau này còn mặt mũi nào làm người nữa!
Gã sai vặt đã vây quanh ta.
Ta vô thức muốn chạy, lại bị người ta túm tóc kéo về.
Áo cưới trên người đã bị kéo xuống.
Áo trong cũng bị người ta giật loạn vài cái, để lộ nửa bờ vai.
Ánh mắt xem náo nhiệt của người xung quanh đan thành tấm lưới, nặng trĩu rơi lên người ta.
Có người nhìn không đành lòng: “Ngày đại hỉ, hà tất phải đối xử với một cô nương nhỏ như vậy?”
Bên cạnh lập tức có người phản bác:
“Ngươi không nghe trạng nguyên lang nói sao? Nàng ta chỉ là một tiểu thiếp! Ăn mặc như vậy, chẳng phải muốn đánh vào mặt trưởng công chúa à?”
“Một tiểu thiếp từng là gái mổ heo, có tư cách gì mà nhảy nhót ở đây?”
“Ôi! Trạng nguyên lang không chê mùi phân heo trên người nàng ta, có lòng tốt cưới nàng ta vào cửa, nàng ta lại lấy oán báo ơn, làm ầm lên khiến trạng nguyên lang mất mặt!”
“Cô gái mổ heo này cũng trắng trẻo đấy, nhìn chắc sờ thích lắm, không biết buổi tối tắm xong còn ngửi thấy mùi phân heo không…”
Ta cắn chặt môi dưới, gần như nếm được vị máu tanh trong cổ họng.
Trong mắt Chu Trường Uyên hiện lên chút không đành lòng, giọng dịu đi vài phần: “Tống Chiêu Nguyệt, nàng ngoan một chút.”
“Hôm nay là ngày đại hỉ của chúng ta, nàng làm loạn thành thế này còn ra thể thống gì?”
Nhưng ngay khoảnh khắc sau, một mũi tên sắc bén lướt qua cổ hắn!
“Ngày đại hôn của trạng nguyên lang, lại để hạ nhân lôi lôi kéo kéo vị thê tử chưa qua cửa của bản tướng quân, vậy đây là thể thống gì?”
Chu Trường Uyên kinh ngạc trợn to mắt, không thể tin nổi nói:
“Lâm Cảnh Hành?”
Ta nhìn theo tiếng nói, người tới đúng là ca ca Cảnh Hành.
Trên mặt huynh ấy vẫn còn thấy được đôi chút dáng vẻ hồi nhỏ, chỉ là cao hơn rất nhiều.
Dáng người thẳng tắp, anh tuấn phi phàm.
Vừa rồi huynh ấy nói… huynh ấy là tướng quân?
Ta liếc nhìn sắc mặt Chu Trường Uyên, trái tim đang treo lơ lửng lặng lẽ buông xuống một chút.
Trông Chu Trường Uyên vô cùng kiêng dè huynh ấy, nghĩ chắc sẽ không dám làm ra hành động quá đáng nào nữa.
Ta thoát khỏi đám gã sai vặt đang vây quanh mình, chỉnh lại áo cưới trên người, muốn đi về phía Lâm Cảnh Hành.
Nhưng chưa đi được mấy bước, Chu Trường Uyên đã xoay người xuống ngựa, vươn tay muốn bắt lấy cổ tay ta:
“Tần Nhược Lan, nàng…”
Nhưng “vút” một tiếng.
Mũi tên bắn ra từ cây cung trong tay Lâm Cảnh Hành xé rách ống tay áo cưới của hắn, ghim vào tường tửu lâu phía sau.
“Trạng nguyên lang dường như không biết thế nào là phi lễ chớ động?”
Trên mặt huynh ấy vẫn mang theo nụ cười, chỉ là giọng nói đã hoàn toàn lạnh xuống.
Chu Trường Uyên không dám manh động nữa, chỉ dùng ánh mắt qua lại giữa ta và Lâm Cảnh Hành:
“Tần Nhược Lan, đây là chuyện gì? Tại sao vừa rồi Mạnh tướng quân lại nói nàng là thê tử chưa qua cửa của hắn?!”
Ta không lên tiếng.
Ca ca Cảnh Hành đã bước nhanh đến bên ta, khoác áo choàng hạ nhân đưa tới lên người ta:
“Tống Chiêu Nguyệt, muội có sao không?”
Ta nhẹ nhàng lắc đầu.
Cảnh này như kích thích Chu Trường Uyên, hắn không nhịn được nâng cao giọng chất vấn: “Tần Nhược Lan, nàng nói đi!”
“Rốt cuộc đây là chuyện gì?!”
“Lâm Cảnh Hành có phải do nàng cố ý tìm đến diễn kịch không, sao nàng lại đột nhiên muốn gả cho hắn?! Hôm nay rõ ràng là ngày đại hỉ của chúng ta!”
Lúc này ta mới quay mắt nhìn hắn: “Chu Trường Uyên.”
“Ta đã nói từ lâu rồi, người hôm nay ta muốn gả không phải ngươi.”
“Hơn nữa, giữa làm chính thê và làm tiểu thiếp không thấy được ánh sáng, đầu óc ta tỉnh táo, vẫn biết nên chọn thế nào.”
Cơ thể Chu Trường Uyên cứng đờ.
Đám đông vây xem bắt đầu phát ra tiếng xì xào như ruồi muỗi.
“Sao thế này? Cô nương kia không phải đang giận dỗi à, người nàng ấy muốn gả thật sự không phải trạng nguyên lang?”
“Vậy vừa rồi trạng nguyên lang đang làm gì? Giữa ban ngày ban mặt lột áo tân nương của người khác?! Quá coi trời bằng vung rồi!”
“Đừng nói là làm chính thê hay tiểu thiếp, trạng nguyên lang ngày đại hỉ còn có thể công khai làm ra chuyện như vậy, thật sự gả qua đó rồi, không biết còn bị hành hạ thế nào!”
“Không gả cho hắn ngược lại là chuyện tốt! Trạng nguyên lang sao lại là loại người này…”
Sắc mặt Chu Trường Uyên lúc xanh lúc trắng.
Hắn nghiến răng, vội vàng tiến lên một bước: “Tần Nhược Lan, sao nàng có thể không gả cho ta?”
“Nàng rõ ràng thích ta như vậy, kiếp trước…”
Giọng ta chợt lạnh xuống: “Kiếp trước, ta chịu đủ hành hạ mà chết thảm, chẳng lẽ sống lại một lần còn phải giẫm lên vết xe đổ sao?”
Chu Trường Uyên cứng họng.
Như phải mất một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói của mình: “Ta… ta đã nói rồi, Tống Chiêu Nguyệt.”