Thông phòng mới mà phu quân ta thu nhận là nữ nhi của tội thần.
Lần đầu gặp mặt, nàng ta hắt chén trà nóng bỏng lên vạt váy ta, còn cố chấp dùng chân chặn cửa chính viện.
“Phu nhân, ta nhìn trúng Thủ phụ đại nhân rồi, nhưng ngài ấy chỉ nghe lời người.”
“Nếu người bảo ngài ấy thu nhận ta, ngài ấy nhất định sẽ đồng ý.”
Ta không lên tiếng.
Đêm ấy, Đỗ Hoài Cẩn túm tóc nàng ta, kéo lê nàng ta ra khỏi cổng chính viện.
Từng tấc từng tấc, hắn đập nát xương bánh chè của nàng ta.
Rồi ném nàng ta vào hang rắn, giày vò suốt ba ngày ba đêm mới chịu dừng tay.
Từ đó về sau, hai người đối chọi gay gắt, ở trong phủ tính kế lẫn nhau suốt hai năm.
Người trong kinh thành đều chờ xem trò cười của ta.
Nhưng ta trước giờ chẳng hỏi han, chỉ xem như chuyện vui mà nghe.
Mãi đến khi nàng ta dùng trâm cài tóc đâm Đỗ Hoài Cẩn hai nhát, ta mới không ngồi yên được nữa, chủ động đến thư phòng.
Đỗ Hoài Cẩn ngất lịm trên giường La Hán, quan phục nhuộm đỏ máu.
Nàng ta nhân lúc Đỗ Hoài Cẩn hôn mê, cưỡi lên eo hắn, hôn rất lâu.
Ta không nói gì, cũng không ngăn cản.
Bởi ta biết, Đỗ Hoài Cẩn đang giả vờ ngất.
……
Tay ta cứng đờ giữa không trung, mãi vẫn chưa đẩy cửa thư phòng ra.
Bên trong truyền đến một giọng nói.
“Phu nhân đến tìm Thủ phụ đại nhân sao?”
Ta không quay người, chỉ ngẩng đầu lên.
Ta và nữ tử kia bốn mắt nhìn nhau. Chu Vân Chi dùng đôi mắt oán hận độc địa nhìn chằm chằm ta.
Nàng ta cảm thấy ta đã phá hỏng chuyện tốt của nàng ta.
Mà bàn tay buông thõng bên người Đỗ Hoài Cẩn rõ ràng siết lại trong thoáng chốc.
Đỗ Hoài Cẩn hẳn cũng không ngờ ta sẽ đến.
Ta đẩy cửa bước vào. Chu Vân Chi từng nút từng nút buộc lại dây áo bị kéo bung của Đỗ Hoài Cẩn.
Ta nhìn rõ yết hầu Đỗ Hoài Cẩn khẽ lăn.
Hắn biết ta đang ở đây, vậy mà vẫn không khống chế nổi rung động kia.
“Chủ mẫu, người đến thật đúng lúc.”
Chu Vân Chi lập tức đổi cách xưng hô, “Không đúng, nên gọi người là lão phu nhân mới phải. Lão phu nhân, chỗ kia của Thủ phụ đại nhân có mềm như môi ngài ấy không?”
Ta muốn bước đến gần giường La Hán, Chu Vân Chi lại không chịu buông tha, chắn trước mặt ta.
Ta bình tĩnh nhìn nàng ta.
“Cũng gần như vậy.”
Chu Vân Chi bật cười, ôm bụng cười khoa trương.
“Ha ha ha ha! Quả nhiên là người già sắc tàn, lời hạ lưu như vậy mà cũng nói ra được.”
Ta dẫn theo hai bà tử làm việc nặng vào đỡ Đỗ Hoài Cẩn.
Lúc rời đi, Chu Vân Chi tựa vào khung cửa hút thủy yên.
Nàng ta cười nhìn ta, dặn nha hoàn bên cạnh:
“Đến kho chọn cho ta hai bộ váy lụa mỏng trong suốt. Đỗ Hoài Cẩn thích kiểu đó nhất. Đúng rồi, lấy thêm chút hương liệu thúc tình. Lát nữa ta đến y quán tìm hắn.”
Ta ném Đỗ Hoài Cẩn vào xe ngựa bằng một tư thế cực kỳ vặn vẹo.
Hộ viện đi theo muốn chỉnh lại đầu và chân cho hắn, ta từ chối.
“Không cần quản, đến y quán trước là quan trọng.”
Ta ngồi trong xe ngựa, nheo mắt nhìn người nằm trên giường nhỏ. Ta cũng muốn biết Đỗ Hoài Cẩn còn có thể giả vờ đến khi nào.
Sự thật chứng minh, định lực của hắn quả thật rất tốt.
Hai cánh tay bị đè chặt dưới thân, hắn kiên trì suốt dọc đường, không hề động đậy chút nào.
Mãi đến khi đêm xuống, Đỗ Hoài Cẩn mới mở mắt trên giường bệnh ở y quán.
Hắn mượn ánh nến soi gương đồng, khóe miệng có một vết rách. Hắn giả vờ giả vịt đưa tay sờ.
“Nàng ta đập à?” Ta gọt quả lê tuyết trong tay, giọng điệu bình thản.
“Nàng ta cắn.” Đỗ Hoài Cẩn bày ra dáng vẻ hung tàn bá đạo, “Ta sẽ cho nàng một lời giải thích.”
“Chàng định xử trí Chu Vân Chi thế nào?”
Hắn không nói.
Ta thay hắn quyết định.
“Loạn phỉ phía nam sắp được bình định rồi.”
“Ừ.”
“Sau khi loạn phỉ dẹp yên, đưa nàng ta đến giáo phường ty ở Nhai Châu, cả đời không được hồi kinh. Chuyện trước đó, chúng ta xóa bỏ.”
Chúng ta đều là người trưởng thành. Trước khi sự việc mất kiểm soát, ta có thể cho hắn một cơ hội.
Nhưng Đỗ Hoài Cẩn lại không nghe ra ý ngoài lời của ta.
“Một nha đầu miệng còn hôi sữa, thôi bỏ đi. Đợi đại cục đã định, ta sẽ đích thân đến địa lao dạy dỗ nàng ta. Dù nàng ta ngoan cố không sửa, rồi cũng có thể dạy cho biết quy củ.”
Vỏ lê trong tay ta đứt đoạn.
Ta bỗng cảm thấy vô vị đến cực điểm.
Đỗ Hoài Cẩn nhận lấy quả lê tuyết, thăm dò hỏi:
“Giận rồi?”
Ta đứng dậy đi ra ngoài.
“Chàng dạy không được, ta có thể thay chàng dạy.”
Ngồi xe ngựa trở về phủ Thủ phụ, đến nửa đêm, thiên viện vẫn vô cùng náo nhiệt.
Hạ nhân đang tổ chức sinh thần yến cho Chu Vân Chi.
“Lần này đại nhân bình định phía nam có công, Vân Chi cô nương cũng công lao không nhỏ. Chúc mừng Vân Chi cô nương sớm thoát khỏi tiện tịch!”
Trong tiết trời lạnh đến không độ, Chu Vân Chi mặc Hồ phục hở eo, đứng trên bàn đá.
“Nào! Uống cạn hết một bát, không uống là không nể mặt ta.”
Chu Vân Chi uống cạn một bát rượu, lau miệng rồi nhảy xuống bàn đá.
“Vân Chi cô nương, lần này lập công lớn như vậy, cô định xin đại nhân ban thưởng gì đây?”
Không biết tên tiểu tư nào buột miệng nói một câu, mọi người không nói tiếp, chỉ nhao nhao cười ầm lên.
“Suỵt! Ta đi truyền tin cho Đỗ Hoài Cẩn.”
Chu Vân Chi ngồi xổm bên cạnh nguyệt môn của thiên viện. Nàng ta bảo ám vệ truyền lời cho Đỗ Hoài Cẩn, giọng điệu lả lơi.
“Ta không cần biết, lần này chàng nhất định phải thưởng cho ta.”
“Chàng hôn ta một cái được không?”
“Ta mặc Hồ phục mà chàng thích nhất đấy. Chàng còn chưa thấy ta mặc, sao đã nói không đẹp?”
Ám vệ thuật lại lời Đỗ Hoài Cẩn. Giọng nói nghe không ra vui giận.
“Đừng nói bậy trước mặt phu nhân, càng không được đêm hôm truyền những lời như thế cho ta.”
Chu Vân Chi sốt ruột.
“Đỗ Hoài Cẩn! Chàng đừng được cho mặt mũi mà không biết điều. Chúng ta đâu phải chưa từng hôn. Chàng không hôn ta, ta sẽ đâm chàng thêm hai nhát. Cùng lắm thì những mật thư quan viên chàng để chỗ ta, ta đốt hết!”
Ngoài cửa viện, đuốc sáng lên.
Phía sau ta, hơn trăm phủ binh dừng lại. Bọn họ cung kính bước đến trước mặt ta.
Chu Vân Chi chậm rãi đứng dậy.
“Sao ngươi lại đến đây?”
“Mật thư đã không muốn giữ, vậy thì khỏi giữ nữa. Đập.”
“Vâng, phu nhân.”
Hơn trăm phủ binh xông vào thiên viện, vung gậy sắt trong tay, đập phá loảng xoảng.
“A! Tiện nhân! Ngươi muốn làm gì!”
“Dừng tay! Ta bảo ngươi dừng tay! Ngươi không nghe thấy à!”
Chu Vân Chi thét chói tai với ta. Nàng ta muốn xông đến đánh ta, nhưng bị hai bà tử giữ chặt.
Ta nhặt miếng ngọc bội của nàng ta dưới đất lên.
Trong sân vang đầy tiếng gỗ vỡ. Ám vệ vẫn không ngừng thay Đỗ Hoài Cẩn hỏi đã xảy ra chuyện gì.
Ta siết ngọc bội trong tay, nhìn ám vệ.
“Nói với hắn, Chu Vân Chi bảo nếu hắn không hôn nàng ta, nàng ta sẽ đốt hết mật thư. Hỏi hắn hôn hay không hôn.”
Đỗ Hoài Cẩn không ngờ người đáp lời lại là ta. Giọng nói ám vệ truyền về có chút cứng đờ.
“Đương nhiên là không.”
Ta cười.
“Vậy ta đập thiên viện của nàng ta, chàng có gì không hài lòng sao?”
Ám vệ im lặng không nói. Ta biết Đỗ Hoài Cẩn không vui.
Phu thê bảy năm, ta hiểu hắn hơn bất cứ ai.
Thân tín của Đỗ Hoài Cẩn đều đến cầu tình.
“Phu nhân, cổ vật trong viện này đều là tâm huyết nhiều năm của đại nhân. Hai người có ân oán gì, hà tất trút lên những vật chết này?”
“Phu nhân cần gì phải hơn thua với một nha đầu?”
“Nếu Vân Chi cô nương có chỗ nào chọc giận phu nhân, chúng ta thay nàng ta dập đầu tạ lỗi với người.”
Bọn họ tưởng chỉ vài ba câu là có thể đẩy ta lên giàn lửa.
“Thay nàng ta dập đầu? Được thôi, vậy thì đập luôn cả căn nhà này đi.”
Nhưng người ta dẫn đến, rốt cuộc vẫn là phủ binh nhà họ Đỗ.
Bọn họ mấy lần giơ gậy sắt lên, nhưng cuối cùng vẫn không đập xuống những tấm bình phong quý giá kia.
Bọn họ biết những năm qua Đỗ Hoài Cẩn trèo lên địa vị cao này không dễ dàng.
Cũng biết hắn vì sưu tầm những cổ vật này mà hao tổn biết bao tâm tư. Vì thế, rốt cuộc vẫn không nỡ xuống tay.
“Phu nhân…”
Ta định tự mình động thủ.
Bàn tay phía sau đã nhanh hơn một bước cướp lấy gậy sắt.
Đỗ Hoài Cẩn vội vàng chạy đến, thở hổn hển.
“Nếu có thể khiến nàng trút giận, đập nát rồi cũng xem như chúng có giá trị.”
Đỗ Hoài Cẩn giơ tay, từng nhát từng nhát đập vỡ những kỳ trân dị bảo hắn sưu tầm nhiều năm.
Động tác quá mạnh, kéo rách cả băng thuốc kim sang ở bụng.
Máu chậm rãi thấm qua quan phục.
Hắn trầm mặt quay đầu, lần lượt cảnh cáo từng người.
“Nhìn gì? Không nghe thấy lời phu nhân sao?”
Chu Vân Chi khóc đến nhòe cả mắt.
“Đỗ Hoài Cẩn, chàng đừng đập nữa! Đỗ Hoài Cẩn!”
“Đỗ Hoài Cẩn, ta sai rồi, chàng có thể đừng đập nữa được không?”
Đỗ Hoài Cẩn không chút khách khí đẩy nàng ta ra.
“Nhận lỗi với ta làm gì? Cút qua dập đầu với phu nhân của ta.”
Nàng ta nức nở, bả vai run rẩy. Khi đối mặt với ta, chỉ còn ánh mắt hung ác.
Ma ma bước đến thấp giọng nói bên tai ta. Ta nhìn một cái, lập tức ngẩng đầu cảnh cáo.
“Suỵt… nữ nhi của ta tỉnh rồi.”
Bọn họ dừng động tác trong tay, đồng loạt quay đầu nhìn ta.
Ta điều chỉnh cảm xúc, mỉm cười nói với ma ma:
“Đi nói với Quách Nhược Lan, mẫu thân lát nữa sẽ về, bảo con bé ngoan ngoãn chờ mẫu thân trong Noãn Các.”
Chu Vân Chi nhìn chằm chằm ta đầy khó tin.
“Ngươi… các ngươi có nữ nhi?”
Rất nhanh, nàng ta giữ tay ta lại, gào lên với ma ma:
“Lão già kia! Ngươi có biết phu nhân nhà ngươi là loại tiện nhân gì không! Nàng ta đập viện của ta, nàng ta còn muốn giết ta. Phu nhân nhà ngươi chính là độc phụ! Ha ha ha ha! Ưm…”
Chu Vân Chi bị bà tử bịt miệng, đè xuống nền tuyết.
Bàn tay cầm lò sưởi của ta cũng run lên.
Khoảnh khắc ta quay đầu, Đỗ Hoài Cẩn chạy về phía ta.
Ta đưa lò sưởi cho ma ma, không nhịn được bật cười.
“Vốn tưởng chuyện này đến đây là xong, xem ra là ta nghĩ đơn giản rồi.”
Chu Vân Chi cắn tay bà tử. Bà tử không dám bịt miệng nàng ta nữa.
Nàng ta cười lớn.
“Loại người như ngươi mà cũng có nữ nhi? Biết thế hai nhát trâm kia ta nên đâm lên người nó. Còn sợ Đỗ Hoài Cẩn không theo ta sao?”
Ta nhặt mảnh sứ vỡ dưới đất lên, gật đầu.
“Ngươi nói đúng.”
Ta dùng sức bóp nát mảnh sứ trong tay. Cạnh sắc bén cứa rách lòng bàn tay ta.
Lẫn với máu, tất cả đều bị ta nhét vào miệng Chu Vân Chi.
Nàng ta muốn nôn ra. Ta liền ấn chặt miệng nàng ta.
“Chu Vân Chi, nhớ kỹ cảm giác này. Đây là lần đầu tiên.”
Ta dùng khăn gấm lau máu trên tay. Lại dặn ma ma:
“Đi nói với Quách Nhược Lan, mẫu thân về ngay.”
Chu Vân Chi quỳ sụp trên nền tuyết, tay không ngừng móc họng.
Mảnh sứ vỡ lẫn máu bị nàng ta nôn đầy đất.
Đỗ Hoài Cẩn đứng giữa chúng ta, hai tay siết chặt lại.
Hắn căng thẳng hỏi:
“Nàng biết sai chưa?”
Ta không biết hắn đang hỏi ai.
Cũng không muốn rối rắm chuyện này nữa.
Ta phải về chính viện dỗ nữ nhi ngủ.
“Ta phải về dỗ Quách Nhược Lan ngủ, chàng có về không?”
Đột nhiên bị điểm danh, Đỗ Hoài Cẩn đứng thẳng người.
“Thiên viện bị hủy, ta ở lại xử lý mật thư, lát nữa sẽ về.”
“Ừ.”
Ta xoay người lên kiệu mềm.
Kiệu phu nâng kiệu lên, mấy lần muốn nói lại thôi. Cuối cùng vẫn không đành lòng, mở miệng:
“Phu nhân, đại nhân trước giờ vẫn là người có chừng mực. Người vốn chẳng quản những chuyện này, lần này cần gì phải như vậy?”
Ta cúi đầu lấy kim sang dược bôi lên vết thương bị cắt trên tay.
Hai vết thương rất sâu. Ta không kêu một tiếng.