Cuộc Đời Mới Của Triệu Bạch Ly

Chương 7

Tuỳ chỉnh đọc
Cỡ 20

Tôi lại nhớ chuyện kiếp trước.

“Mục tiêu của cô là cả bộ lạc? Tại sao?”

Vương Vân Tịch nói: “Cô nói xem tại sao, bộ lạc này hại chết ba mẹ và chị tôi, còn có thể vì sao nữa, tôi muốn họ chôn cùng!”

Vừa dứt lời.

Sau lưng chúng tôi vang lên tiếng sói tru.

Quay đầu lại, Đường Lục Huyền đã hiện nguyên hình.

Anh vốn đã bị thương, đối phó con gấu khổng lồ này càng vất vả.

Thấy anh bị gấu cắn trúng, tôi nhớ lại cảnh kiếp trước Đường Thiên Vũ bị xé nát.

Tôi lập tức cuống lên, nói với Vương Vân Tịch: “Chuyện đó liên quan gì đến Đường Lục Huyền, cô mau bảo gấu dừng lại!”

“Liên quan gì à?” mắt Vương Vân Tịch đầy điên loạn, “Hắn và Đường Thiên Vũ rõ ràng biết bộ lạc này đã làm gì với gia đình tôi, nhưng vẫn sống ở đây, vẫn săn mồi cho họ, họ chẳng khác gì đám người đó.”

“Triệu Bạch Ly, cô cũng đáng ghét như họ, cô giết Tiểu Bỉ, tôi phải giết cô!”

Khi lưỡi dao đâm tới, tôi mới hiểu Tiểu Bỉ chính là con gấu khác bị Đường Thiên Vũ giết.

Cô quá nhanh, tôi không kịp né.

Ngay khi lưỡi dao sắp xuyên tim, một bóng đen từ trên lao xuống, rồi tôi bị thứ gì đó đè ngã.

Nhiệt độ và mùi quen thuộc cho tôi biết — thân sói của Đường Lục Huyền đang liều chết che chở tôi.

Khoảnh khắc đó.

Mọi thứ dường như trùng khớp với kiếp trước.

Tôi hét bảo Đường Lục Huyền chạy, bảo anh mau về bộ lạc báo tin.

“Không.” không ngờ anh đưa ra câu trả lời ngược lại kiếp trước, anh nhìn tôi, “Tôi muốn bảo vệ em.”

“Bạch Ly, đừng sợ.”

Vương Vân Tịch nhìn cảnh này, phát điên, “Đường Lục Huyền, tôi biết ngay mà, anh yêu người đàn bà này, không ngờ ngay cả anh cũng phản bội chị tôi.”

“Những kẻ phản bội chị tôi đều phải chết!”

Vương Vân Tịch ra lệnh.

Con gấu gầm lên lao về phía chúng tôi.

Đường Lục Huyền đổi tư thế, che tôi dưới thân.

Ngay khi móng gấu sắp giáng xuống.

Một tiếng sói tru khác vang lên.

Rồi một con sói, hai con sói, ba con sói.

Hơn chục con sói lao tới, đồng loạt cắn vào chỗ hiểm của con gấu.

Tất cả cùng dùng lực.

Chỉ nghe xương gấu gãy răng rắc.

Rồi nó đổ ầm xuống đất.

9

Sau khi gấu ngã, đàn sói hóa lại hình người.

Người đứng đầu không ai khác —

Chính là Đường Thiên Vũ.

Vương Vân Tịch thấy tình hình không ổn, quay người bỏ chạy.

Nhưng nhanh chóng bị bắt lại.

“Không… không thể nào?” Vương Vân Tịch không tin nổi, “Anh không phải đang ở tộc hổ sao, sao lại quay về?”

Đường Thiên Vũ đi tới, kéo tôi ra khỏi người Đường Lục Huyền, nói: “Bạch Ly nói với anh, em ấy bảo còn một con gấu.”

Vương Vân Tịch nhìn tôi, “Sao cô biết?”

Tôi chỉ vào mũi mình, “Tôi ngửi thấy mùi trên người cô, có mùi gấu nâu.”

Lần đầu ngửi thấy tôi còn chưa chắc.

Sau đó mấy ngày cô tới nhà, tôi cố ý lại gần để ngửi kỹ.

Xác nhận mùi trên người cô giống hệt mùi con gấu.

Nhưng con gấu kia đã chết rồi.

Vậy chỉ còn một khả năng — còn một con nữa.

Vì thế tôi viết thư cho Đường Thiên Vũ, không ngờ vẫn suýt muộn.

Vương Vân Tịch bị tộc nhân giam lại.

Sau khi thẩm vấn mới biết xung đột giữa tộc hổ và tộc báo cũng do cô gây ra.

Cô sẽ phải chịu sự xét xử và trừng phạt của ba bộ lạc.

Vết thương của Đường Lục Huyền không nặng bằng Đường Thiên Vũ trước kia, nằm trên giường nửa tháng thì tỉnh.

Tỉnh lại anh đòi gặp tôi.

Tôi vội tới, khoảnh khắc nhìn thấy tôi, người đàn ông cứng rắn này lại rơi nước mắt.

“Em không sao là tốt rồi.”

Khóc xong, anh giơ tay lau mặt.

“Triệu Bạch Ly.” giọng anh khàn khàn, “Cảm ơn em đã cứu tôi.”

“Còn nữa, những lời trước đây tôi nói đều là nhảm nhí, đồ em nấu ngon, mùi trên người em cũng thơm, tôi…”

Anh dừng lại, như hạ quyết tâm rất lớn.

“Tôi muốn sống tử tế với em.”

Tôi nhìn nghiêng mặt anh.

“Đường Lục Huyền, em đã nói với tộc trưởng rồi.”

Anh sững lại.

Tôi nói: “Tộc trưởng đồng ý cho chúng ta chia tay.”

Sắc mặt anh lập tức trắng bệch, “Em nói gì?”

Tôi quay đầu đi, ép mình không nhìn vẻ kinh ngạc của anh.

“Nhưng anh yên tâm, em cũng nói rõ với các giống cái trong tộc rồi, chúng ta chưa kết khế, người thích anh rất nhiều, mọi người không để ý chuyện này, đợi anh khỏe rồi có thể từ từ chọn.”

“Triệu Bạch Ly, em có ý gì!” mắt anh đỏ lên.

Vài giây sau, anh như tự dỗ mình, lần đầu tiên hạ thấp giọng với tôi.

“Có phải em vẫn để ý chuyện trước kia không?” anh đột nhiên nắm cổ tay tôi, “Tôi với Vương Vân Tịch đều là giả, tôi cố ý, tôi chỉ muốn em ghen, muốn em quan tâm tôi…”

Tôi nói: “Em biết.”

Anh khựng lại.

Tôi thở dài, “Đường Lục Huyền, quen nhau lâu như vậy sao em không hiểu mấy trò con nít của anh, nhưng anh cũng nên hiểu, em không còn để ý nữa.”

Đường Lục Huyền sững sờ.

Anh nhìn tôi ngơ ngác, không biết làm sao, trông đáng thương vô cùng.

Tôi sợ mình mềm lòng, nói anh nghỉ ngơi cho tốt, đợi anh khỏe lại, tôi và Đường Thiên Vũ sẽ giúp anh dựng chỗ ở mới.

Kết quả khi tôi vừa đi tới cửa.

Đường Lục Huyền như phát điên bò khỏi giường, “Đừng đi.”

Anh xuống giường chạy vài bước.

Vì vết thương quá nặng lại ngã mạnh xuống đất.

“Bạch Ly, đợi đã—”

“Bạch Ly, em đừng bỏ tôi được không.”

“Tôi sai rồi, trước kia tôi không nên đối xử với em như vậy, Bạch Ly, tôi cũng sẽ ngoan như anh tôi…”

Nhưng mặc cho anh gọi thế nào.

Tôi cũng không quay đầu.

Bước ra khỏi cửa, hệ thống lâu rồi không xuất hiện lại hiện lên.

【Phát hiện độ rung động của hai mục tiêu đã đạt 100%, ký chủ có muốn nhận thưởng, rời khỏi thế giới này không?】

Bước chân tôi khựng lại.

Ngẩng đầu, tôi nhìn thấy Đường Thiên Vũ dưới ánh nắng.

Giây tiếp theo, tôi không do dự chọn “không”.

Rồi chạy về phía anh.

(Hết)