Anh ngồi xổm xuống, nhìn Chu Tư Hàn ngang tầm mắt.
Lúc này anh mới phát hiện đứa trẻ đã gầy đi rất nhiều, quần áo cũng bẩn thỉu.
Còn Chu Tư Hàn dưới sự chăm sóc của tôi, dù không nói nhiều, vẫn là một cậu bé tinh xảo đáng yêu.
Ngay cả bản thân anh, cũng sống qua loa chật vật.
Người giúp việc được thuê về chỉ chịu nghe lời Thẩm Uyển Thanh.
Sau khi đặt mức chi tiêu cho người phụ nữ này, ngay cả quần áo bà ta cũng không chịu giặt cho anh.
Còn chuyện ăn uống, bữa nào cũng toàn đồ cay.
Trong lòng Lâm Cảnh Du chợt dâng lên một cảm giác bất lực.
Sao cuộc sống lại thành ra thế này?
Rõ ràng lúc có tôi ở đây, đâu phải như vậy?
Mang theo nghi hoặc ấy, anh lại quay về Hắc Thị một chuyến.
Nhưng Lâm Cảnh Du không dám gặp tôi.
Anh chỉ đứng ở hành lang bệnh viện, từ xa nhìn tôi dỗ dành đứa trẻ vừa tiêm xong.
Ôn nhu mà tự tin.
Đó là ấn tượng đầu tiên của anh về tôi khi mới gặp.
Cũng là cảm nhận của hiện tại.
Từ trước đến nay, chưa bao giờ là tôi không thể rời xa anh.
Mà là anh cần tôi.
Cuối cùng Lâm Cảnh Du cũng nhận ra điểm này.
Khi tôi đứng dậy, anh chật vật trốn vào cầu thang thoát hiểm.
Không khóc.
Chỉ là trong lòng nặng nề đến mức khó thở.
Về sau, Lâm Cảnh Du lại ly hôn một lần nữa.
Bởi vì anh phát hiện Thẩm Uyển Thanh âm thầm ngược đãi Chu Tư Hàn.
Anh tố cáo người phụ nữ ấy ra tòa, tự tay đưa cô ta vào tù.
Ba năm tù giam.
(Hết truyện)
A